Blog Quảng Nam

Bản tin

Hoàng Nhuận Cầm và "Xúc sắc mùa thu" cùng "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến"

Ngày: 

19/12/2020

Lượt xem: 

2553

 

 

 

 

Hoàng Nhuận Cầm và "Xúc sắc mùa thu" cùng "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến"

 

        Tôi đọc thơ Hoàng Nhuận Cầm khá nhiều, cũng đã được biết đến ông với vai trò nhà biên kịch qua nhiều bộ phim. Rõ nét nhất là hình ảnh nhà biên kịch qua chương trình mà tôi tin chắc rằng không chỉ riêng tôi, rất nhiều và rất nhiều khán giả yêu mến, từng chờ đợi hàng mỗi cuối tuần để xem chương trình "Gặp nhau cuối tuần". Và cũng từ chương trình này, ông được khán giả màn ảnh nhỏ mệnh danh đúng với vai ông thường đảm nhiệm trong chương trình là "Bác sĩ Hoa Súng". Tôi cũng đã được xem bộ phim "Mùi cỏ cháy" rất xúc động, rất hay được ông chuyển thể từ cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" của anh Nguyễn Văn Thạc. Nhưng phải đến lần ấy, lần mà ông tham dự buổi giao lưu với sinh viên Đại học Duy Tân với chủ đề “Từ nhà trường đến chiến trường” nhân dịp ông về dự Liên hoan phim Việt Nam lần thứ XX được tổ chức tại Tp.Đà Nẵng năm 2017, tôi mới được diện kiến ông.

 

        Dáng ông thấp nhỏ nhưng giọng nói thì to, truyền cảm và đầy lửa, đầy chất lính xen lẫn chất nghệ sĩ trong con người ông. Lần ấy, ông đã đọc rất nhiều thơ và kể rất nhiều chuyện về cuộc sống chiến đấu một thời, trong đó, cảm động nhất là ông kể về câu chuyện ông là người chứng kiến sự hy sinh của anh Nguyễn Văn Thạc để từ đó, ông luôn nung nấu sẽ làm một bộ phim về chiến tranh và chính đó cũng là lý do mà bộ phim "Mùi cỏ cháy" do ông biên kịch đã ra đời dựa trên cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" của anh Thạc - người bạn học, người đồng chí cùng đơn vị chiến đấu với ông. Ông cũng tâm sự khá nhiều về những kỷ niệm một thời trai trẻ, chuyện làm thơ, chuyện làm phim, đóng phim, trong đó vui nhất là những câu chuyện ông kể liên quan đến nhân vật "Bác sĩ Hoa Súng" trong chương trình "Gặp nhau cuối tuần".

 

       Có một chuyện hết cảm động mà tôi nhớ mãi khi ông kể về Nguyễn Văn Thạc. Ông kể rằng, ông và Thạc cùng học phổ thông với nhau, Thạc học giỏi Văn và từng đạt giải Nhất cuộc thi học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc, năm học 1969-1970, sau đó Thạc vào học khoa Toán - Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Còn ông vào học ngành Văn. Vừa mới học và thi xong kì 1 năm nhất, đang học kỳ 2 dở dang, chưa thi thì Thạc cùng với những sinh viên Đại học Tổng hợp trong đó có Hoàng Nhuận Cầm xếp bút nghiên theo tiếng gọi của Tổ quốc xung phong lên đường vào mặt trận miền Nam và họ đã dừng chân tại chiến trường Quảng Trị để chiến đấu. Ông tâm sự, Thạc có người yêu là cô Nh.A tên viết tắt trong cuốn nhật ký của Thạc nhưng tên thật là Như Anh, cô ấy rất xinh xắn, rất yêu Thạc nhưng có lẽ hai người đến khi chia tay vẫn chưa có nụ hôn đầu đời đâu. Có lần Thạc tâm sự với ông rằng, hình như khi chia tay nhau ở ghế đá sân trường, Như Anh đã hôn mình rồi Cầm à, vì mình thấy lúc ấy má mình ươn ướt. Kể đến đây, ông cười và nói, lúc ấy tôi gạt phắt đi và nói lại với Thạc: - Làm gì có, chắc lúc ấy quả Bàng thối nó rơi trúng má mày đó. Lúc này, giọng ông dường như trầm lắng xuống và bày tỏ, dù gì thì tình yêu thời chúng tôi, những sinh viên độ tuổi mười tám đôi mươi như các bạn ngồi đây, rời giảng đường để bước ra chiến trường nó trong sáng, đẹp và mãi đẹp như vậy đó các bạn. Cả hội trường trong buổi giao lưu hôm ấy trầm lặng trong sự xúc động về sự hi sinh cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc của các thế hệ sinh viên như ông, như anh Thạc ngã xuống ở tuổi 20 mà chưa có một nụ hôn đầu đời.

 

        Trong buổi giao lưu ấy, các bạn trẻ cũng đã đặt nhiều câu hỏi với ông để hiểu rõ thêm một số điều về ông, về cuộc sống chiến đấu một thời của các thế hệ sinh viên, về đời tư của ông, về công việc mà ông đang làm. Tôi có hỏi ông một số câu, trong đó nhớ nhất là câu "Nhà thơ nghĩ như thế nào khi có người hoài nghi về lòng yêu nước của thế hệ trẻ ngày nay?". Ông đã trả lời rất hăng say và đầy lửa khi so sánh về lòng yêu nước của những thế hệ ông cha mình ngày trước với thế hệ trẻ ngày hôm nay, trong cái sự so sánh ấy tưởng chừng là khập khiễng, nhưng không, ở ông vẫn toát nên niềm lạc quan tin tưởng rằng: "Ở mọi thời đại, lòng yêu nước luôn thường trực trong trái tim của những bạn trẻ, điều quan trọng là sự thể hiện mỗi thời mỗi khác và nó sẽ sẵn sàng bùng cháy khi Tổ quốc cần. Trong mỗi chúng ta, Tổ quốc chỉ có một mà thôi!". Đúng! Rất đúng! Chúng ta cần có niềm tin vào các bạn trẻ. Họ chính là người nắm vận mệnh của đất nước hôm nay và mai sau. Ông còn khen, tôi có câu hỏi rất hay!

 

        Cuối buổi giao lưu, ông nói sẽ tặng sách cho những người tham gia hôm nay cuốn sách in 2 tập thơ mà ông đã từng được Giải thưởng Nhà nước về Văn học. Tuy nhiên, do tính chất công việc ông chỉ mang đi có mỗi một cuốn. Trời! Vậy thì ai được tặng chắc phải gọi là may mắn lắm đây! Ai cũng hồi hộp chờ đợi. Và, cái điều may mắn ấy đã đến với tôi. Ông nói: "Tôi xin tặng cho thầy Hậu cuốn sách này vì thầy có câu hỏi rất hay". Ôi! Cảm động quá Hoàng Nhuận Cầm - nhà thơ - chiến sĩ, đúng như ông ghi trong trang đầu cuốn sách tặng tôi.

 

        Cuốn sách in hai tập thơ "Xúc sắc mùa thu" và "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến" được in quý 4 năm 2015 bởi Nhà xuất bản Hội Nhà văn, gồm 311 trang bao gồm cả phần Phụ lục là những bài viết đánh giá cảm nhận về thơ ông.  Sách in bìa dày, đẹp, được trình bày trên khổ giấy lớn, trắng tinh và dày dặn. Nói chung, cuốn sách thơ của Hoàng Nhuận Cầm vừa đẹp cả hình thức vừa đẹp cả nội dung và đẹp ở cả cái tâm của người tặng sách - tác giả những bài thơ đầy cảm xúc.

 

        Đã hơn 3 năm kể từ ngày ấy, ngày gặp gỡ ông và ông tặng tôi cuốn sách in 2 tập thơ là ngày 28 tháng 11 năm 2017 nhưng tôi vẫn nhớ như in diễn biến của buổi gặp gỡ giao lưu ấy.  Nhớ như in những lời tâm sự đầy chân thành, cả những chất lính đầy lửa mà ông truyền cho các bạn trẻ và cả những bài thơ ông viết tay với những dòng chữ đầy nắn nót như chữ học trò (theo cách nói của ông) mà ông photocopy ra rất nhiều để tặng khán giả. Và nhớ cả những dòng chữ run run khi ông viết tặng tôi trên trang đầu cuốn sách.

 

       Xin được trích bài thơ: "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến" rút trong tập thơ cùng tên của Hoàng Nhuận Cầm.

 

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi

Còn sót lại trên bàn bông cúc tím

Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới

Như cánh chim trong mắt của chân trời

Ta đã chán lời vu vơ, giả dối

Hót lên! dù đau xót một lần thôi.

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói

Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ

Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ

Em hay là cơn bão tự ngàn xa.

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ

Gió em vào - nếu chán - gió lại ra

Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó

Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi...

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả- Đặng Phúc Hậu -

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags