.jpg)

NGƯỜI XA XỨ NHỚ QUÊ
Nắng thu muộn từng hạt vàng đổ xuống
Để chiều hoang lòng muốn trở về quê
Nghe khói đốt đồng nao nức say mê
Mùa lúa chín hả hê cùng đi gặt
Cắt, bó nhanh nhanh mồ hôi xót mắt
Sợi lạt mềm thêm cột chặt tình nhau
Đường gập ghềnh từng kẻ trước người sau
Gánh kĩu kịt mau mau cho kịp bước
Trời tháng chín mưa đổ không hẹn trước
Hạt thóc hạt vàng đâu được ấm êm
Tinh sương ra đồng đến tận nửa đêm
Cơm gạo mới bên thềm là hạnh phúc
Giờ xa xứ cơm bốc mùi cũ mục
Quán lề đường ăn lấy sức đảm đương
Nhớ làm sao nơi mảnh ruộng góc vườn
Chân lưu lạc tha hương vì ảo mộng
Thèm muốn khóc khung trời xưa lồng lộng
Chốn thanh bình cuộc sống tự làm nên
Bến nước sân đình làng xóm quen tên
Vui thanh thản quên bạc tiền được mất...
Đêm quán chợ nhớ thương nào ngây ngất
Mong tìm về mảnh đất tuổi thơ tôi...

Tác giả: Nguyễn Hồng
Ninh Bình
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam