.jpg)

VỀ PHỦ DIỄN EM NGHE
Quê tôi vùng sông nước.
Bốn mùa chỉ biết cá tôm.
Từng con tàu vượt sóng sớm hôm.
Mang hơi thở của biển về đất mẹ.
Em có thương thì ghé.
Miền quê gió Lào bỏng rát.
Dương cánh buồn là vang tiếng hát.
Khúc nhạc êm hay sóng vỗ mạn thuyền?
Em ơi nếu có duyên.
Ta sẽ thành đôi thành lứa.
Như đôi tàu chẳng thể chia nửa.
Như hai cánh buồm tiến về một phương.
Kia sông Bùng yêu thương. Kia là Ba ra đập tràn.
Kia lạch Vạn tàu ai cập bến.
Và đây nữa một Hòn Câu biển gọi.
Khói lam chiều anh nhớ bữa cơm quê.
Em từ miền sơn khê.
Mời em về cảng Vạn Phần.
Đồ hải sản hẳn em rất ưng.
Đây nước mắm vị nước mắt quê hương.
Và đây nữa đền Cuông.
Nơi dấu tích An Dương Vương.
Về câu chuyện tình yêu bi thương.
Còn giếng Ngọc nằm trên núi Mộ Dạ.
Mời em ghé quê ta.
Lèn Hai Vai đứng vững chãi.
Hãy trèo lên xin em đừng ngại.
Em sẽ thấy một Phủ Diễn lung linh.
Cánh đồng lúa đẹp xinh.
Như dải lụa lượn uốn quanh.
Biển Diễn Thành vẫy gọi du khách.
Đâu đẹp bằng Phủ Diễn hỡi em ơi.
Xuân đã chớm nơi nơi.
Trong tiết trời se se lạnh.
Còn gì bằng em nắm tay anh.
Bước dịu nhẹ về Phủ Diễn em nghe.
(Viết tại Quảng Bình trong những ngày giáp Tết chuẩn bị về Phủ Diễn.
0h01, ngày 28 Tết Canh Tý 2020).




Cây Nêu ngày Tết

Tác giả tại đền Cuông (đền thờ Thục An Dương Vương) mồng 1 Tết Canh Tý 2020.
Tác giả: Đặng Phúc Hậu
Viết tại Quảng Bình trong những ngày giáp Tết chuẩn bị về Phủ Diễn.
*Cám ơn Thầy đã gởi bài về cho Blogquangnam