.jpg)
![]()
YÊU LẮM MỘT MIỀN QUÊ
Một ngày cuối đông
Tôi về miền quê ấy
Đồng lúa mênh mông
Hương đồng thơm ngậy ngậy
Chiều trung du bảng lảng mây trời
Làng quê yên bình mà rộn rã niềm vui
Nhà san sát nhau người xe rộn rã
Tôi gặp
Những cô nàng xinh xinh
Tươi vui như thời con gái
Hiếu khách nhiệt tình,quá đổi thân thương
Những người đàn bà quen với ruộng nương
Tấm lòng thơm tho như là hương lúa
Tính cách trong veo qua lời ăn tiếng nói
Tôi say trong chiều chẳng muốn rời chân
Trên đường chiều lòng bỗng thấy bâng khuâng
Mênh mang nhớ một làng quê bình dị
Nhớ những người vừa quen
Như đã là tri kỷ
Chợt nghe tâm hồn réo rắt những vần thơ
Ôi cuộc đời !
Có lúc đẹp như mơ
Tình đất tình người ru hồn tôi lữ khách
Chiều trung du qua bao bờ lau lách
Tôi thả hồn theo những áng mây trôi
Tiếng cười giòn tan còn đọng mãi trong tôi
Nghe đâu đây
Tiếng chuông giáo đường còn vọng vọng lại
Tam Thành ơi!
Lòng tôi nhớ mãi
Hẹn một ngày
Sẽ trở lại cùng em
Tác giả: Nguyễn Ngọc Thiện
Tam Kỳ, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam